| Đăng ngày: 10/03/2010 |
| Tự sự của một 9x, HIV và nỗi đau cuộc đời |
Mình là 1 Teen boy thuộc thế hện 9x, mình được sinh ra trong 1 gia đình thuộc loại đại gia, ngoài ra mình là 1 trong 3 hot boy nổi tiếng trong trường vì mình kute, đại gia và rất chịu chơi. Mình biết trong trường có rất nhiều người thầm ước được như mình và chính vì thế nên mình thường có nhiều em trong trường viết thư làm quen và tỏ tình, và lòng kiêu ngạo của mình cũng vì thế mà hình thành từ khi nào mình không biết. Từ 1 học sinh khá của trường mình bắt đầu lao vào cuộc sống ăn chơi từ khi mình được gia đình tặng cho chiếc SH trong ngày sinh nhật thứ 17.
Khi nào thích thì đến trường học để trêu gái và chọc phá trong lớp, còn hôm nào không thích thì rủ mấy nhóm bạn được coi là thân của mình cúp tiết để đi uống rượu và đi chơi... Mình được gia đình cấp cho quá nhiều tiền và chính vì thế mình không biết tiêu tiền vào việc gì ngoài các cuộc chơi thâu đêm đắm mình trong rượu, bia và thuốc lắc... tàn các cuộc chơi là khách sạn với các em được gọi là người yêu để qua đêm...
Mình nào biết sau các cuuộc chơi là cả 1 bi kịch sắp xảy ra với mình.. cho đến gần 1 năm trước, trong 1 lần uống rượu mình và nhóm bạn đánh nhau với 1 nhóm khác trong 1 bar... những tiếng chửi tục, những hành động xô đẩy và cuối cùng là chém nhau, và trong cuộc ẩu đả đó mình bị chém 1 kiếm vào lưng... Sau khi được đưa đến bệnh viên do mất máu quá nhiều nên cần được tiếp máu và khi bác sĩ lấy máu đi xét nghiệm mình đau đớn và tuyệt vọng cực độ khi biết mình mang trong mình căn bệnh của thế kỷ, căn bệnh mà khi nhắc đến mọi người đều thấy ghê sợ, và bí mật đó được giữ kín không 1 ai biết ngoài gia đình mình, người thân mình tuyệt vọng, đau khổ, những giọt nước mắt của người thân khóc thương cho số phận đắng cay của mình...
(Hình chỉ có tính minh họa) Chính vì thế mình càng tuyệt vọng, đau khổ, mình căm hận người đã gieo cho mình mầm mống của căn bệnh quái ác, mình cố nhớ để tìm ra người đã truyền bệnh cho mình nhưng sau các cuộc chơi là các em chân dài thì làm sao mình có thể biết được ai đã truyền bệnh cho mình... Tuyệt Vọng và Đau Khổ, mình lại càng sa chân vào các cuộc thác loạn thâu đêm và đến 1 đêm, cái đêm kinh hoàng nhất của cuộc đời mình, trong cơn say thuốc lắc và say rượu mình đã vô tình nói ra sự thật để rồi ngay lúc đó những người được gọi là bạn thân tránh xa mình, người yêu chia tay... và chuyện mình bị nhiễm HIV cũng được cả trường biết đến.
Sau những ngày tháng tuyệt vọng, nhờ được gia đình an ủi mình bước chân sống 1 cuộc sống mới nhưng đâu có ai cho mình làm lại cuộc đời, mọi người đèu tránh xa mình. từ 1 hot boy nổi nhất trong trường mình trở thành 1 của tột cùng của sự xấu xa, đi đến đâu mình cũng chỉ nghe được tiếng chê bai và những lời xỉ vả... Mình sụp đổ, không đi học, không nói chuyện với ai chỉ giam mình với bốn bức tường lạnh lẽo... mình nghĩ đến cái chết để giải thoát khỏi cuộc sống tuyệt vọng này... và kế hoạch đựoc lên, 1 lọ thuốc ngủ mạnh.... mình viết lại nhưng lời trăn trối của mình với gia đình.. mình mong gia đình tha lỗi cho mình, mong mọi người đừng vì mình mà đau buồn và hãy quên đi 1 người đã làm cả gia đình phải sống những tháng ngày cùng cực đau khổ... Vĩnh Biệt...
1 lọ thuốc ngủ mình uống, mình dần mất đi ý thức... mình biết đang bước vào cõi chết rồi khi mình tỉnh lại thì xung quanh 1 màu trắng... nhưng 1 bàn tay ấm áp đang nắm bàn tay mình... ngươì yêu mình... đang nằm ngủ gục trên tay mình, hai bờ mắt nổi quầng tím, có lẽ cô ấy đã khóc rất nhiều, chắc cô ấy cũng tuyệt vọng vì cô ấy cũng như mình mắc căn bệnh quái ác ấy, là mình truyền cho cô ấy trông nhiều lần quan hệ... Mình tự nhiên thấy khoé mắt cay cay, 2 dòng nước mắt chảy dài, sao mình không chết đi, sao cô ấy đối xử với mình tốt thế? mình đã làm cô ấy ra nông nổi thế này mà cô ấy vẫn tha thứ cho mình, vẫn chăm sóc minh... Mình thật sự ân hận về những ngày tháng đã trôi qua... mình thật khốn nạn khi vùi lấp đi 1 bông hoa xinh đẹp, phá đi tương lai của 1 cô gái thuần khiết... 1 hoa khôi của trường nhưng chỉ mình, cô ấy và gia đình cô ấy biết cô ấy bị nhiễm HIV mà không ai khác biết được vì mình chưa từng nói cho ai về chuyện quan hệ tình dục của bọn mình...
Khi mình ra viện nhờ cô ấy động viên, mình quyết tâm cùng cô ấy sống 1 cuộc sống mới, gia đình vì chiều theo ý mình đã cho mình và cô ấy sống ở gần nhà 1 người bác họ của cô ấy... Và ở nơi đây mình đang sống lại 1 cuộc sống mới... 1 cuộc sống trong tình thương của cộng đống không bị xa lánh và mình cũng ý thức đc sự nguy hiểm của căn bênh thế ky HIV AIDS mà mình sống luôn thận trọng trong sinh hoạt chung với mọi người và mình cũng đọc nhiều tài liệu về căn bệnh này để không truyền bệnh cho mọi người.
Mình hy vọng mình sẽ sống thời gian cuộc sống của mình trong vòng tay yêu thương của người yêu, gia đình và cộng đông. biết đâu mình là 1 người đang sống gần bạn... vì thế mình xin bạn đừng xa lánh người bị nhiếm HIV AIDS, hay sống hoà đống để họ làm lại cuộc đời....
Theo gio_4nh_ph4i_ve_d4u_hm |







