Đăng ngày: 30/07/2010
Bi kịch chồng hành hạ, vợ tự tử bằng thuốc sâu

 

  Trước tòa phúc thẩm, người chồng nhẫn tâm Nguyễn Văn Doanh vẫn vênh váo quát mắng phóng viên, không cho chụp ảnh. Những lời khai của bị cáo này tại tòa không có chút gì hỗi lỗi trước việc mất vợ.

 

             

                                Doanh ráo hoảnh 'tranh cãi' với chủ tọa.

 

  Nghi án “chồng giết vợ” xảy ra ở Sóc Sơn (Hà Nội) gây xôn xao dư luận. Chị Nguyễn Thị Lưu (SN 1976; trú tại xã Tân Hưng, Sóc Sơn, Hà Nội) chết tức tưởi và Nguyễn Văn Doanh (SN 1975, chồng chị Lưu – người liên quan đến vụ án) chỉ bị truy tố, xét xử về tội “Ngược đãi”. Mức án hai năm tù treo mà TAND huyện Sóc Sơn tuyên không đủ răn đe bị cáo. Vì vậy, gia đình chị Lưu đã làm đơn kháng cáo.

 

  Xuất hiện tại phiên phúc thẩm, Doanh vẫn thản nhiên, ngáo ngơ như mình không liên quan gì tới cái chết của vợ. Bị cáo còn tỏ rõ thái độ thách thức, coi thường dư luận bằng việc chỉ tay, chửi phóng viên khi có một nam phóng viên ảnh chụp hình. Mẹ bị cáo còn chửi thậm tệ hơn, đòi đập máy của các phóng viên.

 

  Sau khi nghe chủ tọa phổ biến các quy định tại tòa và giới thiệu HĐXX, được hỏi bị cáo có muốn thay đổi ai trong HĐXX không, Doanh không trả lời câu hỏi mà ráo hoảnh đề nghị HĐXX đáp ứng hai yêu cầu của mình:

 

  Thứ nhất, yêu cầu các phóng viên không được chụp ảnh.

 

  Thứ hai, đề nghị đưa ông Nguyễn Văn Sở, chú của Doanh, làm nghề làm ruộng bào chữa cho bị cáo.

 

  Sau khi mời ông Sở, HĐXX cho hay, ông Sở không phải là bào chữa viên nhân dân, cũng không phải là luật sư. Trước khi mở phiên xử, TAND TP Hà Nội đã phổ biến cho bị cáo biết về quyền của mình và Doanh không mời luật sư. Vậy nên, yêu cầu của bị cáo không được chấp nhận.

 

  Quá trình thẩm vấn, mất cả buổi sáng Doanh thao thao nói về vai trò trụ cột của mình trong gia đình. Bị cáo cho rằng, mình là người chồng có trách nhiệm khi xoay đủ hướng để kinh tế gia đình khá giả. Còn chị Lưu thì "hạn chế", không làm được gì nên hồn, thậm chí, làm ruộng Doanh cũng phải chỉ đạo.

 

  Doanh còn liến thoắng trình bày mình yêu vợ, thậm chí còn luôn mốn vợ làm đẹp. Khi được hỏi: “Bị cáo có chăm sóc vợ về mặt tinh thần không?”, Doanh đáp: “Tôi vẫn tạo điều kiện để cô ấy sinh hoạt tập thể, tham gia hội họp và thăm nom người ốm…”.

 

  Nhưng vị chủ tọa cho hay, hành vi của bị cáo lại đối lập với những lời giãi bày trên. Doanh “chăm sóc” vợ bằng những trận đòn vô cớ. Ví như hôm xảy ra án mạng, ngày 31/5/2009, Doanh tường thuật lại lịch sinh hoạt của vợ từ sáng. Cho tới cuối buổi chiều, khi vợ về nhà và nói với Doanh là chiều đi cắt cỏ thì người chồng này đã tạt cho vợ vài cái.

 

  Vị chủ tọa hỏi hành động của bị cáo có ngược lại với lời nói vừa khai là luôn tạo điều kiện cho vợ không? Thì Doanh đáp do anh ta “bột phát”. Chủ tọa đã chứng minh việc Doanh thường xuyên “bột phát” đánh vợ không ghê tay. Đó là, có lần Doanh đi chăn vịt về, không hài lòng với vợ, anh liền lấy mũ cối phang vào mặt vợ khiến chị Lưu thâm tím mặt mày. Hay lần khác, Doanh dùng cán cuốc thúc vào cổ vợ, khiến chị Lưu phải đi bệnh viện. Cho rằng lúa bị lốp, kém năng suất, không bằng nhà khác là do vợ không biết chăm sóc lúa, Doanh dùng dây cu-roa vụt vợ thừa sống thiếu chết ngay tại ruộng rồi dùng xăng đốt ruộng lúa.

 

  Trước những chứng cứ, Doanh đã không thể lẻo mép đối đáp như cãi nhau với chủ tọa mà cúi đầu im lặng.

 

  Doanh khai rằng, tối 31/5, sau khi tát vợ và lôi vợ sang nhà mẹ đẻ để "răn đe", Doanh chở vợ về nhà rồi đi ra lò gạch. Khi chị Lưu được đưa đi bệnh viện, mọi người gọi điện anh ta mới biết. Thế nhưng, chứng cứ ngoại phạm của Doanh lại không có nhân chứng.

 

  Trước cái chết bất ngờ của chị Lưu, Doanh nói, mình không có cảm giác gì. Nhiều người dự tòa đã phải ồ lên trước sự “vô cảm” này.

 

  Hai đứa trẻ (con của chị Lưu và Doanh) đến dự tòa với tư cách nhân chứng. Trình bày trước tòa, con gái lớn của Doanh đã bật khóc và không thốt lên lời. Một lần nữa, nỗi mất mẹ bị đào xới. Những đứa trẻ chăm chú nghe tòa xử bố, khuôn mặt chúng hằn sâu nỗi buồn. Hai cháu bé tới tòa răm rắp ngồi phía bà nội mà không quay sang chào bà ngoại và các dì, cậu.

 

  Đại diện cho chị Lưu, anh Nguyễn Văn Long (em trai chị Lưu) đề nghị HĐXX trả hồ sơ để điều tra bổ sung. Theo gia đình bị hại, cơ quan tố tụng chưa làm rõ nguyên nhân gây ra cái chết cho chị Lưu.

 

  Mặt khác, xét xử bị cáo về tội “Ngược đãi” cũng chưa chính xác. Chị Lưu là nạn nhân của nạn bạo hành gia đình liên tiếp trong thời gian dài, việc khởi tố Doanh về tội này phải làm từ nhiều năm trước. Không phải đợi khi người vợ chết mới xét xử bị cáo tội “Ngược đãi”. “Chứng cứ ngoại phạm của bị cáo cũng cần được điều tra lại” – luật sư nói của bên bị hại nói.

 

      

       Gia đình bị hại bức xúc trước thái độ tự đắc, không thành khẩn của bị cáo.

 

  Nói lời sau cùng trước khi tòa tuyên án, Doanh mong tòa giảm hình phạt để có điều kiện nuôi dưỡng các con vì chị Lưu đã mất. Xin giảm tội nhưng bị cáo không một lời xin lỗi vợ và gia đình bị hại. Khuôn mặt tỉnh khô và ánh mắt sắc lạnh của Doanh khiến những người dự tòa thêm bức xúc.

 

  Tòa đã quyết định kéo dài thời gian nghị án, tới ngày 3/8 mới ra phán quyết cuối cùng.

 

  Doanh rời tòa với khuôn mặt vênh vênh, tự đắc.

 

 

Theo zing

 
 
 

Vui lòng điền đầy đủ thông tin

Họ và tên:
Email:
Nội dung:
Bi kịch chồng hành hạ, vợ tự tử bằng thuốc sâu Trước tòa phúc thẩm, người chồng nhẫn tâm Nguyễn Văn Doanh vẫn vênh váo quát mắng phóng viên, không cho chụp ảnh. Những lời khai của bị cáo này tại tòa không có chút gì hỗi lỗi trước việc mất vợ.
Vết trượt của nữ sinh trong đường dây ma túy xuyên quốc gia Sập bẫy “anh hùng cứu mỹ nhân” của Kevil, Hà Thị Ngô trở thành tay sai cho trùm ma túy gốc Phi.
Hai bà mẹ trong vụ vượt tường 'yêu' người tình tuổi 12 Chỉ cách nhau dãy ghế, một người mẹ chống cằm ngồi tư lự, còn người kia đã gục hẳn xuống thành ghế nức nở. Không ai nói với ai điều gì, nhưng ở họ toát lên sự đau khổ đến cùng cực khi tham gia phiên xử này.
Hành trình gian nan đòi con từ tay kẻ nham hiểm Ngày 22/4/2003, chị Ngưu Hải Yến ở khu Gia Lăng, thành phố Nam Sung tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc sinh hạ một bé trai tại trạm y tế địa phương. Bác sĩ nói rằng em bé bị bệnh thiếu máu và thiếu oxi lên não. Hai ngày sau, chị Ngưu được tin con trai mình đã chết kèm theo giấy báo tử có chứng nhận của bệnh viện. Tuy nhiên, 4 năm sau, khi hai vợ chồng tới Thâm Quyến làm việc vô tình biết được rằng con trai mình vẫn còn sống
Xem Hết
Tư vấn Pháp luật phổ thông Vui lòng click vào phần Tư vấn miễn phí để vào chuyên mục Tư vấn.
Xem Hết

Bản quyền thuộc VietplanetNews.